Góc nhìn

Robb Report Vietnam - - Mục Lục -

Còn gì thiết tha bằng những giai điệu tuyệt vời từ concerto «Bốn Mùa» của A.Vivaldi hay những luyến tiếc rạo rực «Trở về Surriento» của anh em De Curtis mà bất cứ người Việt yêu nhạc nào cũng có thể thì thầm hát theo.

Cách đây chừng trên dưới bốn trăm năm, lần đầu tiên quanh lũy tre ở các ngôi làng cũ kỹ của người Việt đã lác đác xuất hiện vài giống người lạ. Nổi trội ở đám người đó là những gã đàn ông mắt xanh da trắng mũi lõ tóc vàng râu hoe hoe dài. Bọn họ đến từ những nước phương Tây xa xôi, cuồn cuộn găm sâu trong mình nét văn hóa văn minh khác lạ. Đó có thể là những nhà truyền giáo, những nhà buôn liều lĩnh hoặc đơn thuần chỉ là một tay chơi ưa phiêu lưu. Người Việt Nam biết đến Ý Đại Lợi (một cách phiên âm tên nước Ý Italia của các nhà Nho Việt thời ấy) từ những bỡ ngỡ đó.

Người Ý đầu tiên vào đất Việt có lẽ là linh mục học giả Cristophoro Borri, đã hồn nhiên chân thành nhận xét «Người Đàng Trong dịu dàng và lịch thiệp hơn tất cả các sắc dân phương Đông nào khác. Người ngoại quốc tới đây không cần biết chữ gì ngoài chữ đói, nghĩa là tôi đói thì tất cả cư dân bản địa động lòng sẽ cho họ ăn. Đến nỗi trong một thời gian rất ngắn họ đã thủ được nhiều thức ăn dự trữ bởi người Đàng Trong tử tế và hòa nhã». (Xứ Đàng Trong năm 1621 – NXB Tổng Hợp, trang 51–53). Tất nhiên, theo thời gian, quá nhiều người Việt đương đại đã thân thuộc với nước Ý qua những thương hiệu thời trang khét tiếng, qua những chiếc Vespa lừng danh, hoặc sang trọng hơn, qua những màu sắc độc đáo của các chai Vang già tuổi. Còn từ thuở tràn đầy ngơ ngác của buổi manh nha sơ giao, người Việt sâu sắc biết tới Ý Đại Lợi hầu như qua đạo Ki Tô, còn được gọi không hẳn đúng là Thiên Chúa giáo. Thực ra, Công giáo chỉ là một trong bốn nhánh của Ki Tô giáo được người Hà Lan, người Bồ, đặc biệt có sự đóng góp nâng cao từ những giáo sĩ tiên khởi người Pháp, mang vào Việt Nam.

Có thể nói, nước Ý hiện diện ở Việt Nam thuần thành chỉ là những biểu tượng mang tinh thần nhân văn cao cả. Thôi thì không kể đến lồng lộng tôn giáo hay nhỏ nhoi thói đam mê xem Calcio (giải vô địch bóng đá Ý) ở người trẻ. Người ta dễ dàng thấy trong nội thất của giới trung lưu ở Hà Nội, Sài Gòn…là phiên bản họa phẩm «La Gioconda» của Leonardo Da Vinci hay những điêu khắc loằng ngoằng dài của Giacometti. Và trên tủ sách của mọi người Việt yêu đọc thì hầu như không thể thiếu Umberto Eco hay Curzio Malaparte.

Ngay từ buổi đầu «gió Âu mưa Á», (cuối thể kỷ 19 sang 20), thì một giấc mơ thánh thiện luôn cháy bỏng trong đầu những tiền bối trí thức Việt yêu nước. Đó là làm sao thế hệ trẻ phải sâu sắc hấp thụ bằng được những tinh hoa văn hóa Đông-Tây, để từ đấy dựng xây một quốc gia hùng cường. Nước Ý đã góp một phần không nhỏ để giấc mơ tuyệt vời đấy thành hiện thực. ≠

Newspapers in Vietnamese

Newspapers from Viet Nam

© PressReader. All rights reserved.